Người phụ nữ khiếm thính đa tài

Chị Hạnh đứng lớp dạy ngôn ngữ ký hiệu cho học viên khiếm thính

GIÔNG TỐ CUỘC ĐỜI

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê sông nước Sa Đéc, Đồng Tháp, đến tuổi đi học, cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, chị hăm hở chờ ngày tựu trường vào lớp một. Thế nhưng, mùa hè năm chị 6 tuổi, sau một trận sốt nặng phải dùng nhiều thuốc Streptomycin (thuốc kháng sinh), hết sốt nhưng cũng từ đó đôi tai chị không còn nghe được nữa. Đột ngột bị rơi vào “thế giới lặng thinh”, cô bé Hạnh vô cùng hoang mang, lo sợ. Chị nhớ lại: “Ngồi trong lớp, nhiều lúc tôi có cảm giác mình là người thừa, không biết thầy đang giảng điều gì, bạn bè nói chuyện gì. Tôi như bị chới với giữa dòng nước. Năm học lớp 7, chương trình môn toán rất khó, tôi cố gắng tự mày mò để không thua kém bạn bè nên bài kiểm tra nào tôi cũng được điểm cao. Thế nhưng, cô giáo dạy toán luôn nghi ngờ tôi copy bài của bạn ngồi cạnh vì bạn này học rất giỏi. Cứ đến giờ kiểm tra là cô canh chừng để bắt quả tang tôi copy bài. Từ thái độ của cô, tôi cảm nhận sự kỳ thị của một số người đối với người khuyết tật. Buồn và thất vọng, nhưng nhờ đó tôi càng quyết tâm phải học thật giỏi và phấn đấu như bao người khác chứ không để bị đẩy ra ngoài lề của xã hội, thành một người ăn bám gia đình”. Sau khi tốt nghiệp THPT, chị đăng ký thi đại học và tự tin chuẩn bị đón nhận cuộc sống mới. Bốn năm sau, cô học trò khiếm thính ngày nào đã trở thành tân cử nhân ngành hóa của trường ĐH Bách khoa TPHCM khóa 1988 – 1993.

Chị Dương Phương Hạnh (hàng đầu, thứ 5 từ trái qua) cùng các thành viên trong CLB Khiếm thính TPHCM

VƯỢT KHÓ ĐỂ KHẲNG ĐỊNH MÌNH

Thật trớ trêu, tấm bằng kỹ sư hóa đã không thể giúp chị trụ lại được ở thành phố vì chị là người khiếm thính. Thất nghiệp, chị khăn gói về nhà ba mẹ ở Vĩnh Long (gia đình chị chuyển từ Đồng Tháp đến thị xã Vĩnh Long năm 1987). Sáu năm dài dằng dặc không tìm được việc làm nhưng chị vẫn lạc quan, tin tưởng một ngày nào đó nỗ lực của mình sẽ được xã hội chấp nhận. Thông thường, một người nếu bị mất thính lực khi còn nhỏ thì tiếng nói cũng sẽ lịm dần theo khả năng nghe. Thế nhưng, bằng ý chí, nghị lực cộng với sự giúp đỡ của gia đình, chị tập nói, tập phản xạ bằng cách nhìn môi người khác để biết họ nói gì. Ở nhà, ngày ngày chị mày mò, luyện học và đọc tiếng Anh không mệt mỏi. Chị không ngờ, sau này chính khả năng Anh ngữ đã hỗ trợ cho chị rất nhiều trong công tác và giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Sau cùng chị cũng thỏa ước nguyện được đi làm, hòa mình vào đời sống xã hội. Từ năm 2000 – 2007, chị đảm trách vị trí quan trọng ở nhiều công ty khác nhau như

Công ty hóa dầu Mêkông, Công ty cấp thoát nước ở Nhà Bè TPHCM, Công ty tư vấn du học Á – Âu… Ở đâu chị cũng được đánh giá rất cao về năng lực và trách nhiệm làm việc. Nhưng niềm vui không trọn vẹn, chị Hạnh tâm sự: “Tôi là người khiếm thính nên có một số việc như nghe điện thoại, đọc chỉ dẫn đều phải nhờ người khác làm hộ. Vừa bất tiện cho mình lại gây phiền hà người khác. Tuy chẳng ai nói gì nhưng tự bản thân mình, tôi cũng đọc được sự khó chịu của không ít người”.

Trong khi đang làm việc tại Công ty tư vấn du học Á – Âu, chị tình cờ biết về dự án “Chuyến bay vòng quanh thế giới vì người khiếm thính” của một phi công khiếm thính người Thụy Điển là ông Joham Hammastron. Là những người đồng cảnh, chị Hạnh và ông John dần trở thành bạn, đồng sự của nhau. Tháng 7-2008, bất ngờ chị được ông John chọn là người cùng báo cáo về dự án trên với mình tại Vancouver. Cũng trong thời gian này, chị đã quyết định về đầu quân cho Chương trình Khuyết tật và phát triển (DRD), một tổ chức chuyên biệt hỗ trợ người khuyết tật, giúp họ hòa nhập cộng đồng. Giờ đây ngoài vai trò là Chủ tịch CLB Khiếm thính TPHCM, chị còn là thành viên ban cố vấn, ban lãnh đạo của Liên đoàn Khiếm thính quốc tế, Liên đoàn Khiếm thính Trẻ quốc tế, nhóm nghe kém chuẩn bị cho việc thành lập Liên đoàn Khiếm thính châu Á… và chị còn là cộng tác viên thường xuyên của các báo, tạp chí thuộc những tổ chức trên. Thông qua bài viết, những câu chuyện cảm động mà chị kể, nhiều người khiếm thính Việt Nam đã được bạn bè quốc tế biết đến và có những hỗ trợ tích cực. Chị tâm niệm: “Không có gì là không thể. Quan trọng là bản thân có ý chí và niềm tin hay không. Tôi hạnh phúc vì đã sống như thế!”.