Gian nan… ôi chuyện học!

Không “an phận thủ thường”.

Với vốn tiếng anh “cày” 4 năm liền ở trung học, tớ đủ khả năng để nói cho Tây hiểu và Ta cũng rành. Nhẽ ra, đúng bài của bố mẹ, tớ phải đi du học Anh Quốc – nơi bác tớ cũng đang làm việc bên đó. Nhưng không may sau đó, bố tớ phải về nghỉ hưu sớm vì sức khỏe yếu và vì thế bố mẹ tớ không thể cáng đáng được chi phí du học quá tốn kém. Khỏi phải nói tớ buồn cỡ nào! Ngày nộp hồ sơ thi đại học, tớ phải ngậm ngùi chọn một trường ĐH trong nước và sau khi cân nhắc mãi tớ đã chọn trường ĐH Văn Lang để theo học ngành Quản trị Kinh doanh dù tớ vẫn rất buồn.

Biết tính tớ hay bốc đồng, thậm chí viển vông, ngày đỗ đại học, bố mẹ tớ dặn tới dặn lui: “Vậy là tốt rồi. Con đừng thay đổi gì nữa!”.

Những ngày đầu làm sinh viên đại học trôi đi mau chóng và chắc sẽ vẫn bình yên như thế nếu như không có một ngày, tớ bỗng dưng lại…thay đổi. Ngay buổi tối sau ngày kết thúc năm học thứ nhất, tớ đã xin bố mẹ nói chuyện thẳng thắn – trong trường hợp sự đã rồi ấy nhé! Một kế hoạch du học tại chỗ hoàn chỉnh cùng một “lô xích xông” tài liệu giới thiệu về khóa học cử nhân QTKD tại VN được tớ đóng gói chu đáo thành một tập như dự án khả thi trình lên khiến bố mẹ tớ choáng váng toàn tập. Khỏi nói bố mẹ tớ ngất lên ngất xuống về sự đã rồi này đến mức nào khi biết đứa con gái yêu đã âm thầm vạch đường đi khác cho cuộc đời mình. Rốt cuộc, sau những màn khuyên nhủ nảy lửa không thành, bố mẹ tớ lại thêm một lần nhượng bộ sự học của tớ.

Sự chuyển hướng ngoạn mục

Vậy là xong, những gì tớ cần làm giờ chỉ là đem hồ sơ đi nộp và chờ ngày thuyết trình nhận học bổng. Cuối cùng thì ngày mong chờ cũng đến, tớ thực sự “phát cuồng” lên khi nhận kết quả với học bổng 70% cho chương trình cử nhân QTKD của ĐH Griggs – Hoa Kỳ tại Việt Nam. Thú thật, đã nhiều lần vượt vũ môn, nhiều lần nhận kết quả thi, nhưng chưa lần nào tớ mãn nguyện như lần này. Dù sao tớ cũng đã thể hiện được quyết tâm và các kỹ năng biến quyết tâm thành hiện thực ở kỳ thi phỏng vấn và thuyết trình – yếu tố quyết định giúp tớ “cá kiếm” được học bổng này một cách xuất sắc.

Nhớ lại cái ngày định mệnh làm tớ thẳng tay từ bỏ một năm học ĐH. Một ngày chủ nhật đầu tháng 8, đang nằm nhà buồn thúi ruột thì đứa bạn thân rủ đi học thử lớp cử nhân quốc tế. Nói thật, cũng chẳng máu lắm đâu nhưng để giết thời gian nên tớ lầm lũi bám đuôi cô bạn vào lớp học. Nhưng tớ thật sự bất ngờ ngay phút đầu tiên và cảm xúc buồn chán bỗng chốc biến mất như tàu lượn khi lần đầu tiên tiếp cận một chương trình đào tạo kiểu Mỹ. Thú thật, ngay phút đó, tớ đã hoàn toàn bị chinh phục không chỉ bởi những giáo viên uyên bác, vui tính mà còn bởi không khí học rất thân thiện, nhẹ nhàng, giống y chang những bộ phim về đời sống SV bên Mỹ mà tớ đã từng xem và mê mẩn. Từ một lớp học gần 70 con người hầu như không ai biết ai mà sau một tiếng bọn tớ đã quen nhau hết qua những trò chơi nhóm vui nhộn mà mọi người thực sự hòa nhập và vui hết cỡ.

Nói về chuyện học ở ĐH Griggs, tớ nghĩ chẳng khác gì học ở “bển” đâu. Hầu hết các môn học đều chú trọng vào tính ứng dụng cao. Ngay cả bài luận, trước kia, tớ đã viết không biết bao nhiêu lần về những vấn đề vĩ mô, tầm cỡ…quốc gia đại sự. Có ai ngờ, bài luận tại ĐH Griggs chỉ là những câu chuyện rất đơn giản, đều có trong cuộc sống đời thường. Riêng tiếng Anh, được thiết kế chuyên ngành và sử dụng phương pháp đào tạo thực dụng với tỷ lệ 1 trợ giảng/6 HS – điều này giúp tớ và các bạn tự tin hơn rất nhiều.

Hiện giờ tớ đã chính thức vào học năm thứ nhất, hết năm thứ hai tớ có thể du học chuyển tiếp tới hơn 100 trường đại học đối tác của ĐH Griggs ở các nước. Khi chuyển tiếp lại không phải thi TOEFL hoặc IELTS (cái này khối teen sợ lắm) và chỉ học thêm 2 năm để tốt nghiệp. Hoặc có thể học thêm 1,5 năm ở ĐH Griggs tại Việt Nam để nhận bằng.

Các bạn ạ, có nhiều con đường để dẫn tới thành công và tớ tin vào quyết định của mình. Và tớ cũng tin rằng nếu quyết tâm thì teen chúng mình sẽ làm được khối việc lớn đấy!